Cảm Ơn Thơ Lục Bát

Có chi mà cảm ơn mà
Cái duyên văn tự không là nợ duyên! …..
Nguyễn Du từng lạc cõi Tiên
Muôn năm hiu quạnh hai miền âm dương!
Cái hay của khúc Ðoạn Trường
Là câu Lục Bát vui buồn quyện nhau.
“Trải qua một cuộc biển dâu”
Từ câu Lục đó nối cầu cho Thơ…
Một ông Luân Hoán bây giờ
Trăm pho, ngàn quyển không ngờ không nghi
Thơ ông mãi mãi Xuân Thì
Ai từ trang giấy có đi cũng về…
Ông ân cần, ông mãi mê
Gọt chơi chữ nghĩa, không dè văn chương!

Hãy dành hai tiếng Cảm Ơn
Cho thơ Lục Bát, nếu còn… cho tôi!
Nghĩ tôi: Một ý khứ hồi
Từ trong Lục Bát ra rồi lại vô!
Nói mà chơi! Nói mà mơ!
Cái duyên văn tự bơ vơ, thưa chàng!

huệ thu
12 18 2008

Đã xem 691 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*