Bút Nở Hoa

Bút Nở Hoa – Thập Thủ Liên Ngâm 

*
Bút Nở Hoa

Ðã Trích Tiên, còn lại Giáng Tiên !
Phải chăng đất lệch hóa trời nghiêng ? ……
Tiền thân vốn dĩ thơ không tuổi
Hậu thế màng chi mộng có tên !
Ðại giới ngùi trông, hờn ngục lửa …
Thiên thư chớp đọc, luyến trăng đèn
Ðón mây tâm hữu về khai hội
Nâng ý quê, cao tiếng quản huyền

Cao Tiêu

Chập chờn trên bước du tiên
Khói vương núi tuyết, mây liền biển xanh

Nửa mái thừa lương, mộng đã thành
Ðất lành, cam ngọt, cảnh thanh thanh
Cầm tay ôn lại sầu ly quốc
Nâng chén mừng nhau cuộc tái sinh
Vẫn sáng song đầy trăng Ðỗ Mục
Còn tươi thu muộn cúc Uyên Minh
Song song lần bước Ô Y Hạng
Thấy bóng hoa rung ngỡ bóng mình

Ðan Quế

Phân vân cánh bướm Trang sinh
Nhớ khi chén rượu đăng trình đưa chân ?

Rong ruổi đường xa chốn bụi trần
Qua thiên sơn còn ý liên ngâm
Nhã trai tình ngát trăng “Cam Quận”
Hiền sĩ lòng thơm gió Trúc Lâm
Ðã nhủ gìn vàng thân lữ khách
Vẫn hằng giữ ngọc đóa băng tâm
Tờ đàn rung nhịp thơ tao ngộ
Bút nở tươi hoa, tứ nhập thần .

Cao Tiêu

Gió lùa tay áo thi nhân
Lãng quên thế sự, ngoại trần là đây

Cát bụi ngàn phương khép cánh mây
Hiên thơ ai dựng, gió trăng đầy ?
Tình rung cánh bướm, tơ trầm quyện
Mực ngát hoa lòng, nét phượng bay
Ðối ẩm canh dài, hương vẫn ấm
Liên ngâm vần sính, ý càng say
Tha hương đâu biết còn giai ngộ !
An thạch, Ðông Pha cũng thế này
Ðan Quế

Sương xanh đêm, nắng hồng ngày
Trời thu khói biếc, thành xây ngút từng

Dòng suối tiền thân chảy chẳng ngừng
Áo thơ đào ấy phất ngang lưng
Trời xa ước cũ, mây theo nhớ
Ðất nối thề xưa, nước gặp mừng
Thế sự rồi phai mầu ảo hóa
Thiên cơ từng đẹp sắc trung hưng
Thơ bay ngàn cánh tinh vân chuyển
Dấu hiển linh cao sáng biển rừng
Cao Tiêu

Huyền cơ mở đóng khôn cùng
Lời vô ngôn đội giữa vùng trăng sao

Mở lối Thiên Thai, ngõ trúc đào
Ðón nguồn tinh đẩu ngự ngôi cao
Trăng lầu Hoàng Hạc say đêm ấy
Hoa đất Hồ Châu ngát thuở nào !
Vạn kỷ chưa nhòa trang Xích Bích
Thiên thu còn vọng khúc Ly Tao
Cùng đem linh bút Thơ vào Ðạo
Cho suối trần gian chảy ngọt ngào
Ðan Quế

La đà cây cỏ chiêm bao
Lá lay rơi phấn, hoa ngào ngạt hương

Ríu rít chim và lóng lánh sương
Lối Ðào Nguyên nhớ tóc mây vương
Ngời trang dị sử tay kiều nữ
Lộng nét kỳ thư mái ngọc đường
Khói ngát trầm đưa, song thoảng gió
Thơ đề ý trải, nguyệt lồng gương
Hài in, gót Liêu Trai còn dấu
Xiêm áo vừa như bóng động tường
Cao Tiêu

Vào khuya, tiếng hạc rơi sương
Chập chờn có bóng thi vương ngự đàn

Chợt ánh hào quang sáng thế gian
Thắp cao Lửa Ðạo giữa hoang tàn
Chân tâm thanh nhã, đài mây dựng
Ảo giác phù du, bọt nước tan
Hoa nắng vẫn vờn vai Tống Ngọc
Dấu hài quen sánh bước Phan An
Chút chi châu ngọc vào thi sử
Cho xứng tiền thân, xứng hậu thân
Ðan Quế

Cao vời tám hướng Thiên Ân
Theo nguồn huệ giác, ý thần lên khơi

Lên vút tầng xanh tận đỉnh Trời
Nhìn ra vũ trụ mới tinh khôi
Thuyền thơ nâng gió, rừng sao đón
Chèo mộng đưa mây, biển rượu mời
Dải Vũ – y vờn, hương gấm tỏa
Khúc Nghê thường tấu, nhạc hoa rơi
Lâng lâng cánh bướm, tiền thân hiện
Chín cõi thanh không lại sáng ngời
Cao Tiêu

Kiệu mây xe gió đón mời
Tuy vui Bồng Ðảo khôn rời xóm Mai

Có chúng ta, còn có nữa ai ?
Lối hoa chim gọi, nắng buông dài
Nhạc quen như vội, rung bờ liễu
Rượu cũ vừa hâm, ngát xóm mai
Nhập cuộc, bàn chi mùi thế tục !
Ngoại trần, sẵn cả bến thiên thai
Là đâu những mối tình giao cảm ?
Xin hãy vào chung hội thịnh khai .

Ðan Quế
*
Huệ Thu Kính Họa :

Bút Ðã Khai
Từ Thiên Ðịa Khai *

Chẳng Giáng tiên, mà chẳng Trích Tiên
Khi say quên cả mối sầu nghiêng
Thơ bao nhiêu tuổi, đâu cần tuổi ?
Tên rất nhiều tên, chẳng thiết tên
Có lửa mình càng nên thắp sáng,
Không trăng ta lại thử giong đèn .
Chư huynh mở hội không mời hội ,
Mời hoặc là không cũng hão huyền .

Khi xưa ai kẻ Trích Tiên ?
Lên non núi biếc đã liền mây xanh
 

Nửa giấc cô liêu, mộng chẳng thành
Ô hay ! Còn mãi bóng trăng thanh
Ðã buồn chẳng nhớ câu vong mệnh
Cứ tiếc như là tiếc vị sinh
Tìm lại cõi mơ lời tuyệt đối
Còn đây nẻo thuộc lối u minh
Ô y ngõ ấy giờ đâu nữa ,
Chỉ thấy mình đang bắt gặp mình !

Tiếc sao được cuộc lai sinh ,
Ở đâu là giả , mà trình rằng chân ?

Chen chân lạc giữa chốn hồng trần
Chỉ lãi vì thêm mấy khúc ngâm
Chẳng sợ nhưng sao nhiều tạp khách
Cần gì phải đến chốn sơn lâm
Hơn nhiều bạn, bởi ba cơn mộng
Thua đứt nhau vì một chữ Tâm
A nhỉ ! Cung đàn tao ngộ ấy
Hoa tươi bốn hướng nức tinh thần

Ngờ đâu lại gặp cố nhân
Phất tay áo rộng, cõi trần riêng đây

Ðã mấy mùa Thu, núi tiếp mây
Trăng loang mặt nước, nước tuôn đầy
Chẳng còn trước cửa hoa phong nhụy
Chỉ thấy ngoài trời cánh nhạn bay
Năm bảy câu thơ coi vẫn thú,
Vài ba chung rượu gọi là say !
Tha hương còn gặp người xanh mắt *
Cơn gió nào xưa cũng thế này

Từng đêm rồi lại từng ngày
Khói un tầng biếc, thành xây mấy từng

Liên miên sông nước chảy không ngừng
Lội ngược thời gian tưởng ướt lưng
Thề cũ ước xưa nguyên nỗi hận
Ðường xa gánh nặng góp lời mừng
Tháng ngày chẳng phải toàn thương nhớ
Kim cổ còn nguyên lẽ phế hưng
Ngàn dặm lời thơ xin gửi lại ,
Ai hay nói biển thích lên rừng !

Chẳng hề nghĩ tới vô cùng
Cái ta còn đó một vùng nhớ sao !

Thiên Thai còn gửi một cành đào
Tinh đẩu nguồn thiêng vạn dặm cao
Cánh Hạc một bay từ buổi ấy *
Lòng từng bao đợi nhớ năm nào
Thơ ngàn dặm tới, bao người đợi
Ðừờng vạn nơi đi, phỏng mấy tao ? **
Bút mực hẹn nhau tìm lẽ đạo
Ý thơ bát ngát ngọt thêm ngào

Người xưa tỉnh giấc chiêm bao,
Thấy lay phấn rụng, thấy ngào ngạt hương.

Trăng ở ngoài kia trăng biếc sương ,
Ðường xưa lối cũ lại tơ vương
Tiêu tao vẫn hẹn tình bên án ,
Khao khát còn mong suối cuối đường
Lời cụ nhẹ hơn làn gió thoảng
Vầng trăng tròn giống ánh tơ vương
Liêu Trai chuyện cũ giờ ai đọc
Một tiếng chim kêu cạnh mái tường

Ánh trăng hay lại là sương ?
Nghe trong tiếng gió, còn vương tiếng đàn

Tiếng nào than thở nức không gian
Một giấc canh khuya mộng đã tàn
Nhen mộng chung đôi sầu chớm dứt
Cánh chim lẻ bóng nắng chiều tan
Chờ thư có lẽ thư chưa đến
Dỗ giấc làm sao giấc chẳng an
Rắc ngọc vug châu cười hỏi nhỏ
Hoặc xưa Lý, Ðỗ cũng tiền thân ?

Xin ghi mấy vận lưu ân
Lưu tình lên ngọn bút thần dặm khơi

Cao vút thơ ai đẹp giữa trời
Tài kia xưa đã chiếm Tam Khôi .
Thơ buồn chẳng viết, nên không đọc !
Rượu tiếc chưa mua để được mời .
Ðừng tưởng là ngàn chim phượng hót
Mà xem như mấy hạt sương rơi !
Cám ơn được đọc chư bằng hữu
Ngọn nến tài hoa thắp sáng ngời

Cần gì rượu rót thơ mời,
Chỉ nghe bạn gọi đã rời rừng mai

Có chúng mình còn lựa có ai ?
Có hoa cúc điểm mắt thu dài .
Thơ in gửi lại trong rừng trúc ,
Rượu rót mời nhau dưới gốc mai .
Kẻ trước hẹn mình khôn hạnh ngộ ,
Người sau tìm bạn để đầu thai .
Ðông Hồ còn lại câu thơ đẹp :
“Bút đã khai từ thiên địa khai”

Huệ Thu

San Jose, 12 2005
* Thơ Ðông Hồ
** tao : mối

Sài Môn Chủ Nhân kính họa :

Khép tà áo mộng đẫm sương
Lòng trần còn vẫn vấn vương tiếng đàn
smcn

Ai giáng tiên mà ai Trích Tiên ?
Nhìn ra trời đất đã xô nghiêng
Ta dù có muốn lòng không nhớ
Người lẽ nào mong sổ xóa tên ?
Phòng vắng tiễn nhau ngồi trước cửa
Canh khuya đọc sách ngủ bên đèn
Làm sao mà biết trăm ngàn mối !
Có hỏi ai chăng cũng hão huyền

Chẳng hay là tục hay tiên
Giòng xuôi nước ngược nối liền biển xanh

Thừa lương nửa giấc mộng chưa thành
Ðừng luận vô thanh với hữu thanh
Tiếng sáo bồi hồi sầu khứ quốc
Câu thơ hàm dưỡng mộng bình sinh
Từng vong bản lại đòi nhân bản
Ðã bất minh còn gọi Chí Minh !
Lẻo mép nhân danh người ái quốc
Ba Ðình lăng miếu thẹn cho mình

Nghĩ buồn cho kiếp phù sinh
Cũng là một cuộc hành trình tiễn chân

Ðã bao chìm nổi mấy phong trần
Chính nghiệp thi ca vẫn xướng ngâm
Khắc khoải khách du mơ ảo giác
Ngậm ngùi hổ dữ nhớ sơn lâm
Ðẹp lòng bạn hữu lời thanh khí
Yên bụng anh em chút tráng tâm
Thập thủ liên hoàn xin lĩnh ý
Khiến cho tiểu muội nức tinh thần

Rượu đào rót đãi cố nhân
Phong lưu là đó, phong trần là đây !

Trôi nổi, tuồng chi một áng mây
Kìa xem sông nước lúc vơi đầy
Sóng hồng vẫn réo, môi hồng nhạt
Lầu hạc còn trơ, cánh hạc bay
Chén rượu mời nhau chưa đủ thấm
Câu thơ tạ khách lại đang say
Người dù ở chốn quê hương tạm
Còn chút thi ca bạn hữu này

Từng đêm rồi lại từng ngày
Lá vàng sương biếc thành xây mấy từng

Thời gian trôi chảy chẳng hề ngừng
Mái tóc người xưa mới chấm lưng
Nỗi ước ngày nào giờ vẫn tiếc
Lời thề buổi ấy nghĩ nên mừng
Nếu như Cộng Sản cần tiêu diệt
Thì chắc Rồng Tiên phải phục hưng
Ðất nước Việt Nam ngàn thuở đẹp
Kể chi chớp bể với mưa rừng

Từ tương đối tới vô cùng
Chẳng nhìn trăng sáng khắp vùng đó sao

Ông Thôi Hộ trước, tập hoa đào
Mặt ngọc gần kề, mây trắng cao
Gió lạnh đã quên bay tóc rũ
Hoa thơm chẳng nhớ nở năm nào
Văn chương điển cố chừng bao mối
Liên khúc ân tình phỏng mấy tao ?
Ðạo cũng là thơ, thơ cũng đạo
Câu thơ ai trộn dễ ai ngào .

Cuộc đời ngắn ngủi dường bao
Tưng bừng là sắc, ngọt ngào là hương

Hiu hắt mùa Thu lá đẫm sương
Mùa Thu lối ấy cứ còn vương
Ðã đành sum họp vài cơn tỉnh
Mới biết phân chia vạn nẻo đường
Chữ viết chân phương trông vẫn giống
Chút lòng thanh thản sáng như gương
Ðề câu sách cũ lên trên vách
Trăng hạ huyền soi khắp mặt tường

Khép tà áo mộng đẫm sương
Lòng trần còn vẫn vấn vương tiếng đàn

Ðỗ Phủ mơ nhà muôn vạn gian *
Cung vua hầu hết đã điêu tàn
Chân trời núi lớn làn mây nổi
Mặt nước sông dài lớp sóng tan
Thuở ấy tấm lòng chừng chửa định
Ðêm nay giấc ngủ liệu đà an ?
Cái nghèo cái đói còn nguyên vẹn
Chiến trận lo chưa giữ nổi thân

Thôi còn một chút hồng ân
Cám ơn trời đất thơ thần dặm khơi

Một phút người thơ đã tới trời
Các tiên hồng tía vẻ hoa khôi
Rượu ngon sáo ngọc tiêu vàng đón
Phép lạ trời cao đất thấp mời
Cất giữa đường xưa câu hát đẹp
Vung tay lối cũ cánh hoa rơi
Bỗng dưng bắt gặp ta tiền kiếp
Ánh sáng lung linh cũng tỏa ngời

Chén đưa chưa kịp lời mời
Ðã nghe trước cổng xe rời sớm mai

Ta, hay ta vẫn chỉ là ai ?
Vẫn cứ ngàn thu tiếng thở dài
Giấc ngủ ban ngày bên gốc liễu
Trà đun chập tối dưới hiên mai
Mác, Lê dạo ấy hô tranh đấu
Cộng Sản từ lâu hiện quái thai
Chữ nghĩa làm sao mà bại được
Tưởng như trời đất buổi sơ khai

Thứ năm, December 14, 2006
Sài Môn Chủ Nhân

Đã xem 524 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*