Bảy Ngàn Ngày Đêm

Gần bảy ngàn đêm ta xa nhau, mỗi đứa như mây bay, trôi dạt một hướng trời.…..
Mỗi đứa có riêng một mảnh đời, cố gồng gánh cho qua cơn gió lốc. Nhưng trong sâu kín của tâm hồn vẫn thấy mình cô độc, có thở than chi cũng chỉ riêng mình.

Ta với em đã chia sẻ một mối tình ở những ngày xưa bãng lãng. Bây giờ mỗi lần nhìn mây bay tản mạn lòng ta buồn bã, đớn đau. Này em mình còn gì cho nhau sau những thua lỗ của tháng ngày thác loạn ? Dù muốn dù không chúng mình cũng cần phải đi trọn phần còn lại của cuộc đời nhiều gai gốc, rủi ro.

Gần bảy ngàn đêm trong sợ hãi, trong âu lo khi nhìn về phía chân trời xa của những con đường chưa đến; khi nhìn về phía đại dương bao la không có khái niệm gì về những danh từ bờ bến, thì thử hỏi em, có bao nhiêu người còn đủ sáng suốt để ngồi đặt vấn đề ?

Ta xin hẹn với em, thế nào cũng trở về dù bằng một thân thể gầy mòn hay một chỉ là một nắm tro tàn sót lại, vì ta không thể quá ngu ngơ, khờ dại bỏ xác ở quê người, làm phân bón cho cỏ cây

Gần bảy ngàn ngày đêm đã qua, có thể sẽ thêm bảy ngàn ngày đêm kế tiếp ! Ôi những con ve sầu vẫn muôn đời hát ca lạc nhịp; còn ở bể trầm luân này loài người vẫn muôn đời đắm chìm trong vòng tròn sinh tử, hợp tan!

Yên Sơn

Đã xem 285 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*