Bài Thơ Song Thất

Nâng đoá Ngọc Lan ngồi trước gió
Bốn phương trời người có thấy tôi?
Ngọc Lan trước gió mỉm cười
Tôi thì buồn quá, mưa rồi, mưa Thu! …..

Bốn phương trời, người đâu, bóng hạc?
Chiều ở đây chim vạc ra đồng
Lầu Hoàng Hạc một lầu không
Người mà ở đó lạnh lùng ra sao?

Tôi mới hỏi mưa trào con mắt
Tôi biết người đã mất, không còn
Với tôi còn buổi hoàng hôn
Với người là một bát nhang…nhớ người!

Sao người thác ngậm cười người nhỉ?
Tới bao giờ ra bể ra sông?
Chảy quanh co ở núi rừng
Mòn chưa tảng đá người từng ghé vai?

Hương Ngọc Lan bay bay thơm ngát
Khói sương chiều bàng bạc bao la
Trăng mới lên đã muốn tà
Hay con hạc lạc vừa qua ngang trời?

Một bài thơ cho người song thất
Xong rồi đây, là thực, là hư?
Người cầm hai chữ Như Như
Có bao giờ thấy ai mờ mờ xa?

huethu

Đã xem 459 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*