Bài Thơ Cuối Năm


Những lúc này đây lạnh chớm Ðông 
Tiếc không được đốt đám than nồng 

Ngày đêm phai lạt đôi môi thắm 
Năm tháng phôi pha mảnh má hồng …………..
Ðà Lạt thừa chăng ngàn nỗi nhớ 
Ca Li thiếu cả một rừng thông 
Ai về cho gửi câu tâm sự 
Tất cả rồi ra cũng viển vông 


Cũng viển vông thôi những cuộc tình 
Thăng trầm rút lại nhục và vinh 
Tuổi trời thêm mãi còn chưa đủ 
Tấm cỏ xanh rì vẫn nín thinh 
Ta dẫu đi qua đều hữu ảnh 
Lòng tuy để lại cũng vô hình 
Văn chương tự cổ là duyên nghiệp 
Thương bạn càng thêm chạnh nỗi mình 


Chạnh nỗi mình thêm xót nỗi ai 
Gió bay qua cửa gió than dài 
Con chim hữu ý tìm nơi đậu 
Hòn đá vô tri lắm kẻ mài 
Cựu tích vẫn còn nơi hải giác 
Ðào nguyên đâu nữa lối thiên nhai 
Chữ tình, chữ nghĩa trăm năm lụy 
Lại lụy thêm nhau một chữ tài . 


Một chữ tài di lụy cổ kim 
Ngàn sau người cũ biết đâu tìm 
Trăng Tây Sương võ vàng người đẹp 
Bút đoạn trường se sắt nhịp tim 
Ðường Tống chưa nguôi muôn giọt lệ 
Bắc Hà còn mãi gái Cầu Lim 
Kinh Thi tồn tại trong dân chúng 
Trang giấy xem chừng có chịu im ? 


Có nằm im hoặc lại xôn xao 
Chẳng khác lòng ta một thuở nào 
Mặt ngọc tìm đâu người bạn cũ 
Vườn xưa còn đó đóa hoa đào 
Câu thơ Thôi Hiệu càng lưu luyến 
Ngòi bút Thanh Hiên vẫn ngọt ngào 
Những kẻ hậu sinh buồn đứt ruột 
Vần thơ vẳng mãi giọng tiêu tao 


Tiêu tao thơ ấy đãi riêng ta 
Chén rượu canh suông một tiếng khà 
Vẩy bút chửa lên câu thúy phượng 
Cầm tay sợ đã giục canh gà 
Thêm buồn những lúc đêm đông lạnh 
Lại nhớ từng cơn bóng nguyệt tà 
Hoa cỏ xứ người đua chúc Tết 
Cho nên bút mực chẳng buông tha 


Vẫn chẳng tha mình lúc cuối năm 
Bỗng dưng giọt lệ lại đằm đằm 
Sách xem cứ tưởng vương tơ nhện 
Thơ viết càng thêm rối ruột tằm 
Vút cánh chim bay không thấy bóng 
Chìm con cá lội chẳng còn tăm 
Ai về Ðà Lạt quê hương cũ 
Cho gửi thơ này gọi viếng thăm 


Viếng thăm Ðà Lạt những ngày xưa 
Ðường dốc đi về quản nắng mưa * 
Mực tím bạn thương rồi bạn nhớ 
Tóc thề ai đón lại ai đưa 
Ngàn câu thắm thiết còn như thiếu 
Một chữ bâng quơ nghĩ vẫn thừa 
Thơ nhỏ một chùm xin gửi bạn 
Tưởng về quy ẩn hóa ra chưa 


Hóa ra chưa thể dứt thi ca 
Ðâu nỡ vô tình phụ bạn ta 
Ðã nghiệp thì mang cho hết kiếp 
Còn thương thôi cứ biết vui nhà 
Bốn phương phương ấy càng phong vị 
Năm nẻo nẻo nào cũng thiết tha 
Xin lại tiếp thơ cùng bạn hữu 
Ðêm ngày thả cửa cứ ngâm nga 

10 
Ngâm nga cho hết kiếp lưu đày ! 
Tâm sự tha hồ gửi gió mây 
Dù nhớ bao nhiêu tia nắng gắt 
Vẫn thương thêm nữa đóa hoa gầy 
Ðã từng sớm tối vui chim cá 
Vốn dĩ đêm ngày thích cỏ cây 
Ta vẫn là ta không đổi được 
Thì về quy ẩn với ai đây ? 

11 
Với ai đây tỏ lộ nguồn cơn 
Chợt tỉnh mùa đông lại tủi hờn 
Bút nọ vui hoài cùng đất nước 
Lòng kia còn mãi với giang sơn 
Vài làn gió thoảng tầng mây đục 
Một tiếng trên không bóng nhạn vờn 
Nghĩ lại cõi ta là cõi tạm 
Con người mãi mãi vẫn cô đơn 

12 
Vì sợ cô đơn thích bạn bè 
Nhớ mây đầu núi nắng sau hè 
Hồ Than Thở , tiếc làn sương lạnh 
Mưa Trại Hầm, thương chiếc nón che 
Mực tím nhìn vào chưa hả dạ 
Chuyện xưa viết lại bút sao tè ! 
Năm mười hai tháng năm cùng tận 
Có đủ mười hai vận cặp kè 

* quản : quản ngại, e ngại 

Huệ Thu 

Đã xem 547 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*