Bài Ca Tiễn Người

bài xướng: 

Bài Ca Tiễn Người 
(viết gửi người thơ ht trước khi lên đường viếng Trung Quốc)


Ngay từ nhỏ khi đọc thơ Trung Quốc, ……
Vẫn mơ hoài hàng liễu đất Tô Châu. 
Mây trắng bay lớp lớp lạc về đâu ? ……
Ta cứ tưởng hoa đào ngàn dặm đỏ. 


Ta cứ tưởng mùa Xuân nào Thôi Hộ,… 
Tìm về thăm đã lạc bóng giai nhân. 
Ðứng bơ vơ không tìm thấy mùa Xuân ! 
Chuyện giản dị như nắng mưa sớm tối, 


Mà làm sao bỗng dưng lòng bối rối, 
Như là mình trong cảnh ngộ ai xưa ! 
Ta mơ hồ nhớ lại những chiều mưa, 
Ai tiễn bạn trên bờ sông Dịch Thủy ? 


Ta chợt nhớ đến bài ca Tận Túy 
Sở Bá Vương nghe tiếng sáo Trương Lương, 
Cả ba quân ngơ ngẩn suốt canh trường 
Những chuyện đó ta tìm trong sách vở 


Nên vẫn ước : rồi một ngày nào đó 
Mình sẽ về thăm lại nước Trung Hoa. 
Chưa lần nào thấy nắng đổ chan hòa, 
Trên ly rượu Tô Ðông Pha đã uống. 


Ta vẫn thấy trên trời cao đổ xuống, 
Sông Hoàng Hà soi kính tóc như tơ. 
Ta bỗng nhiên lại nhớ đến bài thơ, 
Tương Tiến Tửu ! Ngàn sau còn kẻ đọc. 


Ôi Lý Bạch người không còn cô độc, 
Chúng ta còn tri kỷ khắp muôn phương. 
Ðọc Nguyễn Du thấy sông nước Tiền Ðường, 
Những tên đất rất quen mà rất lạ. 


Em hãy đến Hàn San chiều cuối Hạ, 
Nghe tiếng chuông trên bến cũ Tần Hoài. 
Quạ kêu sương, sương đổ mái hiên ngoài, 
Chén rượu cạn trăng hạ huyền lạnh lẽo. 


Em có thấy như một điều kỳ diệu, 
Là tại sao mình lại đứng nơi đây ? 
Sông Trường Giang nước mắt chứa chan đầy, 
Em hãy đến trước đền thờ Tào Tháo. 

10 
Em hãy khóc một thời làm gió bão, 
Ngàn năm sau nấm cỏ xác xơ buồn ! 
Em ơi em, nước cứ đổ về nguồn, 
Ta vẫn cứ là ta ngày trẻ dại. 

11 
Em có biết Khổng Minh dân áo vải, 
Chỉ nằm dài trên xó núi Nam Dương, 
Mà dựng nên một sự nghiệp phi thường 
Sông Xích Bích mùa Thu năm Nhâm Tuất 

12 
Trăng như mộng bốn bề xanh bát ngát, 
Rượu và thơ rung động mãi lòng nhau. 
Nghe em đi, anh bỗng tự dưng sầu, 
Anh chợt nhớ tiếng chầy xưa đập vải. 

13 
Những thiếu nữ dưới đêm sương mê mải, 
Ðến bây giờ còn nhớ gái Tây Thi. 
Xứ của Liêu Trai, xứ của Hồ Ly, 
Của nhóm Thất Hiền sống trên rừng trúc. 

14 
Cả của bọn giang hồ Lương Sơn Bạc, 
Xứ của thi ca, xứ của Bạo Tần, 
Của những người hảo hán Mạnh Thường Quân. 
Trăng vẫn chiếu trên Trường Thành đấy nhỉ ? 

15 
Tiếng Trụ Vương mê nụ cười Ðắc Kỷ. 
Ðến mà xem lồng lộng bến Cô Tô, 
Dìu giai nhân đi du ngoạn Ngũ Hồ, 
Chưa có cuộc tình nào hơn thế nữa ! 

16 
Ôi Trung Quốc, ta chưa hề đến đó, 
Mà thân quen như mảnh đất Quê Hương. 
Nghe mùa Thu hiu hắt bến Tầm Dương, 
Lệ Tư Mã đã đổ vì son phấn. 

17 
Em thử đến Ðồng Tước đài một bận, 
Thỏa những ngày nằm đọc truyện Chu Du. 
Em có nghe Hồ Dzếnh nói Tô Châu, 
Từng lớp lớp Phù Kiều nằm bảng lảng. 

18 
Những cô gái cười như trăng chợt sáng, 
Liễu còn xanh trên những dặm đường dài? 
Sen còn thơm như những bước chân ai, 
Em có nhớ đường đi lên đất Thục ? 

19 
Em có gặp ngọn gió mùa Tây Vực, 
Khi Lý Lăng nằm chết ở quê người ? 
Về Thiên An thăm một chút em ơi ! 
Ðể thấy máu sinh viên đang réo gọi, 

20 
Chúng cấm nói nhưng sinh viên vẫn nói. 
Ðè tự do dưới xích sắt xe tăng, 
Có còn chi ghê tởm nữa cho bằng ? 
Ta muốn được cùng em vào tửu điếm, 

21 
Uống chén rượu hoàng hoa không dễ kiếm, 
Ðọc bài thơ Hoàng Hạc líu lo cười. 
Muốn cùng em đi dạo khắp muôn nơi, 
Vào thiền viện nghe hồi chuông đổ muộn. 

22 
Nghe sương sớm trên cành cây gió cuốn, 
Chợt nhớ ra: mình đang ở Trung Hoa. 
Sao văn chương toàn những chữ thiết tha, 
Mà thù hận vẫn đầy trong sử sách ? 

23 
Sao đã có những người như Lý Bạch, 
Lại còn sinh bọn quỷ dữ họ Mao ? 
Gái Hàng Châu nghe nói mắt như sao, 
Bom đạn vậy vẫn còn nguyên mới lạ. 

24 
Thế mới biết chỉ tình yêu, người ạ ! 
Chỉ tình yêu sống mãi với thời gian. 
Chỉ thi ca truyền hơi thở nồng nàn, 
Cho cuộc sống không còn gì tẻ nhạt. 

25 
Khi về nước, hãy ghé thăm Ðà Lạt, 
Giữ trong tà áo mỏng chút hương xưa. 
Ðứng trên đồi nhớ lại, dẫu dư thừa, 
Những sợi tóc ngày xưa không còn nữa. 

Hà Thượng Nhân 
(trích Men Thu) 

 

 

 

huệ thu họa:

Bài Họa I 

Ði Một Chuyến Cho Giầu Thêm Anh Ạ ! 


Từ tấm bé đã mơ hoài Trung Quốc 
Mơ Phù Kiều dằng dặc đất Tô Châu 
Tưởng hạc vàng thuở ấy đã về đâu? 
Mà đây đó mùa Xuân mưa bụi đổ


Mùa Xuân thắm hoa đào người Thôi Hộ, 
Có còn chăng bóng dáng của giai nhân? 
Sao bốn bề dằng dặc một mùa Xuân? 
Mình chợt hiểu: ánh đèn trong đêm tối 


Mình chợt hiểu: một mùa nào bối rối 
Người nhìn ta, ôi đôi mắt người xưa! 
Lúc này đây Ðà Lạt có còn mưa? 
Có còn nhớ chuyện tình sông Dịch Thủy? 


Có còn nhớ những đêm trăng tận túy 
Ôi người xưa! Những bóng dáng hiền lương! 
Hoa phượng bay đỏ thắm góc sân trường 
Trang lưu bút chép đầy trong cuốn vở 


Năm tháng vậy, tưởng như vừa mới đó 
Ðể bên hè lay lất một cành hoa! 
Mình vẫn mơ khi nắng đổ chan hòa 
Nâng chén rượu giữa rừng già chợt uống 


Kẻ hiền sĩ tay áo chùng rũ xuống 
Mái tóc nào nhìn lại bạc như tơ? 
Tiếng ai ngâm sang sảng một bài thơ? 
Thơ họ Lý ngày nay ta vẫn đọc 


Cho nên hiểu: mình không còn cô độc 
Vẫn còn thơ in gửi khắp mười phương 
Vẫn còn thơ như cái thuở Thịnh Ðường 
Thơ như tiếng người xưa nghe chẳng lạ 


Thơ như tiếng sáo diều ngân cuối Hạ 
Chỉ vì thơ ta lại nhớ ta hoài 
Ta lại nghe sương muối mái hiên ngoài 
Cơn gió lạnh hay mùa Thu lạnh lẽo? 


Thật thế đấy nếu không là kỳ diệu
Tại làm sao mình lại đứng nơi đây? 
Thấy sông Tương nước vẫn chứa chan đầy 
Vâng! Em đến để viếng lăng Tào Tháo 

10 
Ðến để thấy người từng gây gió bão 
Giờ còn chi hơn nấm cỏ thu buồn! 
Nếu cơn mưa khiến nước chảy về nguồn 
Nếu ta lại thấy ta ngày trẻ dại… 

11 
Em sẽ đến viếng liều tranh áo vải 
Người Quân Sư lừng lẫy đất Nam Dương 
Người Quân Sư thật lỗi lạc phi thường… 
Em sẽ đến như mùa Thu năm Tuất 

12 
Sông Xích Bích một vầng trăng bát ngát 
Phú họ Tô vương vấn mãi lòng nhau 
Tiệc trên sông ngày ấy có chi sầu? 
Anh nhắc đến tiếng chày khuya đập vải 

13 
Em lại thấy Tây Thi đang mê mải 
(Ngàn muôn năm chưa dễ có Tây Thi!) 
Sắc đẹp người như ngọc chuốt lưu ly 
Tiếng gió trổi rạt rào trên bụi trúc 

14 
Tiếng sóng nước ngậm một vành trăng bạc 
Chấp bao năm sự nghiệp của vua Tần 
Em có nghe, có đọc Mạnh Thường Quân… 
Mắt xanh ấy bây giờ ai nữa nhỉ ?

15 
Ôi Trung quốc già bao nhiêu thế kỷ 
Chưa gì bằng men sứ đất Giang Tô! 
Em sẽ rong chơi trên sóng nước Ngũ Hồ 
Bởi Phạm Lãi bây giờ đâu có nữa !

16 
Rồi mai mốt em sẽ đi tới đó 
Tới Trường Thành ngẫm lại chút dư hương 
Em đến chơi cho biết bến Tầm Dương 
Chốn cùng tịch còn cười son, cợt phấn! 

17 
Em sẽ tới mỗi nơi xem một bận 
Cho thỏa lòng lữ khách bước phiêu du 
Mày ngài ai thắp sáng cả Hàng Châu? 
Tiếng chuông đổ bến Phong Kiều bảng Lảng 

18 
Trước án sách, ánh đèn khuya chợt sáng 
Giở lại xem nước lớn, núi sông dài 
Sáo Trương Lương còn vẳng khúc bi ai 
Ðường đi khó nào hơn lên đất Thục 

19 
Và ngọn gió, nào đây ngoài Tây Vực 
Thổi từng cơn lạnh lẽo cả lòng người 
Khi Lý Lăng lệ như máu, trời ơi! 
Em cứ tưởng Việt Nam đang réo gọi! 

20 
Ta muốn nói, ai cấm ta chẳng nói? 
Ðè cho nhiều, sức bậc lại càng tăng 
Thiên An Môn còn nguyên nỗi bất bằng 
Em cũng muốn hôm nào vào tửu điếm 

21 
Uống ly rựợu nhớ Trích Tiên múa kiếm 
Hả cơn say vỗ bụng ngả nghiêng cười 
Ði làm sao cho khắp hết mọi nơi 
Nghe xao xác tiếng chim về tổ muộn 

22 
Nghe cành phượng mùa Hè nào gió cuốn 
Mới vào Thu đã tím những bông hoa 
Mỗi bước đi là một bước thiết tha 
Là rúng động dưới chân nhiều cuốn sách 

23 
Là lại nhớ những người thơ Lý Bạch 
Là lại buồn vì có những ông Mao 
Lòng hỏi lòng chẳng hiểu tại vì sao 
Là Trung Quốc không quen mà chẳng lạ 

24 
Ði một chuyến cho giàu thêm anh ạ! 
Cho lạt phai tất cả bụi thời gian 
Thăm Trung Hoa, thăm cặp mắt nồng nàn 
Thăm xứ mộng, nắng chiều Thu đã nhạt 

25 
Em lại tưởng đang về chơi Ðà Lạt 
Tưởng ngày nào đùa dưới mái trường xưa 
Cho em xin lại một chút hương thừa 
Thơ và Nhạc còn gì hơn thế nữa… 

Huệ Thu

 

Bài Họa II – Sóng nước Ngũ Hồ 

1
Ta từ nhỏ mê Ðông Châu Liệt Quốc
Ðọc đến thơ Hồ Zếnh nhớ Tô Châu
Tìm người xưa, chuyện cũ biết tìm đâu?
Cả cung điện Hàm Dương đều sụp đổ

2
Nhưng còn mãi hoa Ðào người Thôi Hộ ….
Mùa Xuân về tìm lại bóng giai nhân
Thiếu một người là thiếu cả mùa Xuân
Người vắng mặt là chung quanh bỗng tối

3
Xưa gặp gỡ nhìn nhau sao bối rối?
Có phải anh là Thôi Hộ ngày xưa?
Ngày bên rào ngơ ngẩn dưới trời mưa
Nhưng em vẫn là em niềm chung thủy

4
Ai cứ hát mãi khúc ca Tận Túy?
Ngàn năm sau nhắc đến sáo Trương Lương
Mình bỗng dưng lệ nhỏ suốt đêm trường
Muốn tìm lại gì đây trong sách vở

5
Ta thuở đó! Mới ta ngày tháng đó
Trước sân nhà tàn tạ những bông hoa
Mưa mùa Thu đã lệ nhỏ chan hòa
Rót ly rượu ai vì mình sẽ uống?

6
Ðây với đó làm sao không bước xuống
Ðể màu trăng trên tóc rối như tơ?
Ðể ta còn khóc mãi những bài thơ
Những bài thơ luôn luôn còn kẻ đọc

7
Thơ nếu thật là một bình rượu độc
Của người xưa đem rưới khắp mười phương
Tại làm sao trên vạt cỏ bên đường
Chiều hôm ấy có một người khách lạ

8
Cứ nhớ mãi tiếng ve ngày tháng hạ
Khi đứng đây giữa sông nước Tần Hoài?
Sở Bá Vương khi dừng lại cõi ngoài
Ðêm Cai Hạ chắc mùa Ðông lạnh lẽo

9
Ta thuở nhỏ mê đọc thơ Xuân Diệu
Mối tình nào mật ngọt vẫn còn đây?
Còn đọc lên, cốc lệ đã đong đầy
Bỗng dưng nhớ con người như Tào Tháo

10
Múa thanh kiếm dọc ngang làm gió bão
Thơ Ðoãn ca sao lại ngẩn ngơ buồn?
Chảy đi đâu nước cũng sẽ về nguồn
Thuở mắt biếc nhớ sao ngày trẻ dại

11
Nhớ những người thân, nghèo nàn áo vải
Một quay đi cách trở vạn Trùng Dương
Ðất Hoa Kỳ ta tưởng sống bình thường
Sao lại cứ băn khoăn Thu Nhâm Tuất ?

12
Sao lại nhớ Ðông Pha trăng bát ngát
Tiếng thơ ai rộn rã mãi lòng nhau?
Cho ta chia, ta sớt một cơn sầu
Trên bến cũ cho ta cùng đập vải

13
Ta tưởng thấy Tây Thi đang mê mải…
(Ngàn năm sau hồ dễ có Tây Thi?)
Giọng ai cười như ngọc chuốt lưu ly
Nước cờ giở Thất Hiền bên khóm trúc

14
Ðây chẳng phải là hồ xưa Lãng Bạc
Trường Thành kia, mặc kệ đức vua Tần
Yêu mắt xanh của gã Mạnh Thường Quân
Dễ tri kỷ có còn không đấy nhỉ?

15
Những câu chuyện, dài bao nhiêu thế kỷ
Vẫn ngời son vằng vặc bến Cô Tô
Vẫn tình yêu trên sóng nước Ngũ Hồ
Ðời đến thế còn gì hơn được nữa?

16
A! Trung Quốc mai này ta tới đó
Tìm muôn xưa có gặp lại mùi hương?
Có áo xanh Tư Mã đất Tầm Dương
Giữa tiệc rượu thương tàn son, lạt phấn?

17
Ta sẽ đến cho dù ta rất bận
Thăm lại nền Ðồng Tước của Chu Du
Chân dù chưa từng trải khắp năm châu
Vẫn thèm những mùa Thu sương bảng lảng

18
Tiếng gà gáy từ thôn xa về sáng
Bước lẻ loi trên những dặm đường dài
Gối chăn êm ai có nhớ gì ai?
Ðọc truyện cổ thấy Ngụy , Ngô rồi Thục

19
Thấy tiếng hý con ngựa vùng Tây Vực
Thương Lý Lăng, thương mãi một con người
Nỗi oan cừu sao tỏ được, trời ơi!
Tưởng chân lý còn đâu đây réo gọi

20
Nhưng muốn nói có ai cho mình nói?
Thiên An Môn dù có đắp thành lăng
Dù xe tăng xích sắt đã san bằng
Một buổi tối, khách thơ vào tửu điếm

21
Rót ly rượu nghe anh hùng luận kiếm
Ðược hay thua chẳng quá một cơn cười
Gót chân này cũng muốn dạo muôn nơi
Thiếu tri kỷ và mùa Thu đã muộn

22
Trên Vạn Lý Trường Thành làn gió cuốn
Ðã từng làm tan nát vạn đời hoa
Sao thơ mình còn nguyên nổi thiết tha?
Sao giòng lệ thấm hoài trên cuốn sách?

23
Sao Lý Bạch! Vẫn còn ông Lý Bạch
Coi họ Mao như một ngọn hồng mao
Ðem uy quyền để sánh với trăng sao
Tham vọng ấy vốn từ xưa chẳng lạ

24
Mộng Ðế Bá vẫn chưa tàn anh ạ
Ta còn gì ở giũa chốn nhân gian?
Thiếu thi ca cuộc sống sẽ nghèo nàn
Và năm tháng sẽ vô cùng tẻ nhạt

25
Thăm Trung Quốc rồi về thăm Ðà Lạt
Thăm bạn bè để nhắc chuyện ngày xưa
Chữ tình yêu viết mãi vẫn không thừa
Thơ còn biết nói gì hơn thế nữa?

* Ðoãn Ca Hành – thơ Tào Tháo

huệ thu

Bài Họa III – Ðường Vào Ðất Thục 

1
Từ tấm bé đọc Tây Du, Tam Quốc
Ðọc Tây Sương, đọc Chiến Quốc, Ðông Châu
Sông Hoàng Hà chẳng biết chảy về đâu? 
Vẫn nhớ tới hoa đào xưa nở đỏ…..

2
Có một gã, thương làm sao Thôi Hộ! ….
Khi tìm về đã vắng bóng giai nhân,
Tuy chung quanh ngào ngạt vẫn mùa Xuân
Mỗi nhắc tới lòng mình buồn sớm tối

3
Nghĩ tới kẻ đứng bên đường bối rối
Ðã qua rồi, ôi những lá thư xưa!
Lá thư người ướt sũng dưới hiên mưa
Bỗng nhiên khóc, nhớ bờ sông Dịch Thủy

4
Tuy chưa rót rượu đưa người tận túy
Mà núi sông vô cớ cũng thê lương
Mà đèn khuya cũng hiu hắt canh trường
Tiếc tuổi trẻ thơ buồn như sách vở

5
Cụm mây trắng mà mùa Thu nào đó
Mùa Thu nào khóm cúc nở đầy hoa
Mùa Thu xưa nắng mới đổ chan hòa
Trên đôi mắt lệ mình vừa chợt uống

6
Chợt chẳng hiểu vì sao mà đổ xuống
Mái tóc mây óng ả mượt như tơ
Mái tóc mun hớn hở những bài thơ
Từng dấu mẹ, một mình mê mãi đọc

7
Thơ ai viết, tấm lòng ai cô độc?
Bốn phương trời tình chỉ có hai phương
Vạn con đường, ta chỉ một con đường
Giản dị thế, tại sao nghe rất lạ?

8
Nghe gió thổi cứ tưởng đâu cuối Hạ
Có ngờ đâu lòng vẫn nhớ ai hoài
Tiếng chuông xa vừa chợt vẳng hiên ngoài
Thu chưa lạnh nhưng lòng nghe lạnh lẽo

9
Nghe nỗi nhớ như một điều kỳ diệu
Nghe bước người vang vọng mãi đâu đây
Sông Tiền Ðường sóng nước vẫn dâng đầy
Giòng Xích Bích tiếc người thơ Tào Tháo

10
Cầm ly rượu rót nghiêng là giông bão
Khúc “Ðoản Ca” * còn lại ngẩn ngơ buồn
Ai giờ đây muốn tìm lại cội nguồn
Muốn than thở bóng ta thời trẻ dại?

11
Ðôi guốc mộc với đôi tà áo vải
Từ Quê Hương cách trở vạn trùng dương
Có băn khoăn thao thức lẽ vô thường?
Ðọc bài phú mùa Thu năm Nhâm Tuất

12
Chèo quẫy trăng, trăng Rằm say bát ngát
Những người thơ rót rượu cúi mời nhau
Nghĩ tấc gang kiếp sống tự dưng sầu
Ta lại nhớ bài thơ ngàn dặm vải

13
Ta lại nhớ bước chân người mê mải
Bao năm sau còn lại phiến Ðường Thi
Bồ Tùng Linh hay là chính Hồ Ly?
Ðang ngả ngớn cười đùa bên khóm trúc?

14
Ðang tung tóe mảnh trăng vừa dát bạc?
Ðất Trung Hoa có phải có vua Tần?
Những ngày nào lừng lẫy giữa ba quân?
Giờ nhìn lại có còn gì đâu nhỉ

15
Mới chớp mắt đã qua bao thế kỷ
Chỉ còn đây nắng mỏng đẹp như tô
Ðang tràn lan trên khắp nẻo sông hồ
Ôi Trung Quốc, người còn gì hơn nữa!

16
Dù điện ngọc dù Trường Thành còn đó
Cũng đâu bằng trang sách kẻ hiền lương
Ngàn năm sau dù cách trở trùng dương
Ðọc Khổng Tử vẫn thấy lòng hưng phấn

17
Mặc nghèo khó lòng người không vướng bận
Ðồng Tước đài, uổng quá mộng Chu Du!
Rồi mai này ta sẽ đến Hàng Châu
Ngắm mây trắng trên trời xa bảng lảng

18
Ta chợt hiểu, chợt lòng ta bừng sáng
Nước Trung Hoa dù biển rộng sông dài
Nhưng thử tìm và hỏi phỏng còn ai?
Còn Lý bạch bài thơ vào đất Thục

19
Thơ với kiếm, khác một trời một vực
Chỉ có thơ mới yêu đủ con người
Chỉ có thơ, chỉ những tiếng anh ơi!
Chỉ tình ái, chỉ những câu mời gọi

20
Chỉ lúc đó chúng ta còn tiếng nói
Giá trị người mỗi lúc một gia tăng
Ôi Thi Ca còn có giá nào bằng?
Tôi cũng muốn một chiều vào tửu điếm

21
Nhớ Lý Bạch ngày xưa say múa kiếm
Rượu mời nhau liếc mắt ngả nghiêng cười
Vung chén say thơ rải khắp muôn nơi
Thơ người tiễn, tôi mùa Thu đến muộn

22
Trên hàng phong, những lá vàng gió cuốn
Tôi bỗng buồn rời rã một đời hoa
Nhưng lòng tôi còn say đắm thiết tha
Còn mê mải tìm hoài trong sử sách

23
Còn Ðỗ Phủ nằm thương người Lý bạch
Kể làm gì những bọn quỷ như Mao
Ðã qua rồi trời vẫn sáng trăng sao
Trên quả đất nào có gì mới lạ

24
Chỉ có một chữ Tình Yêu người ạ
Chữ tình yêu dàn trải khắp không gian
Triệu triệu năm vẫn không hết nồng nàn
Vẫn chẳng thể một phút giây tẻ nhạt

25
Rồi mai mốt trên đường về Ðà Lạt
Tôi lại tìm thăm lại mái nhà xưa
Lời nhớ thương có nói cũng bằng thừa
Nhưng tấc dạ, và tình yêu còn mãi!

* Ðoản Ca Hành – thơ Tào Tháo

Huệ Thu

*

Ngẫu Hứng khi sang Trung Quốc

Ngẫu Hứng I

Trung Quốc từng mê thuở thiếu thời
Bây Giờ có dịp thử sang chơi
Trữ la tìm chỗ Tây Thi giặt
Hoàng Hạc xem nơi Lý Bạch ngồi
Mặt nước Tiền Ðường cơn sóng lượn
Bãi xanh Anh Võ cỏ thơm phơi
Ngũ Hồ Phạm Lãi không còn nữa
Còn chuyện phong lưu vẫn nhớ đời.

huệ thu

Ngẫu Hứng II

Vạn Lý Trường Thành trông mỏi mắt
Hàm Dương cung điện cũng thành tro
A man một thuở làm giông bão
Phạm Lãi lanh chân dạo Ngũ Hồ
Tiếng sáo Trương Lương dù réo rắt
Lay thành Hạng Võ bến sông Ô
Còn chi ở đất Nam Dương ấy
Chỉ thấy Hoàng Hà sóng nhấp nhô!

huệ thu

Đã xem 1047 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*