Ba Mươi Năm Về Thăm Tân Lạc

Lâu rồi, 
Trở lại đồi xưa. 
Buồn ơi Tân Lạc (*), 
Trời mưa suốt ngày! 
Ba mươi năm trước – Chỗ này, 
Người đi kẻ ở, chia tay, ai buồn? … ……….
Ba mươi năm trước – đoạn trường 
Buồn ơi không nói, bởi còn lời chi? 
Người đi, kẻ ở, phân ly 
Chéo khăn quá mỏng, lệ thì biển sông! 

Ðồi xưa, giờ có như không 
Chỉ mưa thôi đủ lạnh lòng thiên thu! 
Ba mươi năm gió bay vù 
Sao chân mây khói sương mù lại lên? 
Ước gì nhớ đó rồi quên 
Ðường muôn dặm biển chỉ huyền thoại thôi! 
Buồn ơi! 
Mưa cứ trắng trời 
Trở về Tân Lạc, ướt hoài chéo khăn! 


Ba mươi năm! Ba mươi năm! 
Cây nhang đã tắt, còn cầm chân nhang… 

Trần Bích Tiên 

Đã xem 373 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*